Tần Dật Hiên thấy cô không có ý định nhảy nữa, đưa tay ra ý bảo là cô lại đây, Tô Noãn do dự một chút, đứng dậy đi tới, đưa bàn tay nhỏ bé của mình để vào tay của Tần Dật Hiên.
Tần Dật Hiên thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc đó Tô Noãn ngẩng đầu nhìn Tần Dật Hiên, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh......"
Tô Noãn kiên quyết lắc đầu, thể hiện rõ quyết không lùi bước, Tần Dật Hiên hiện tại không dám kích thích Tô Noãn, mặc dù trong lòng không muốn, cũng chỉ có thể gật đầu.
Tô Noãn trên mặt đang tỏ ra buồn bã nhưng lúc nhìn thấy Tần Dật Hiên gật đầu, rõ ràng có thể cảm nhận được cô đã thoải mái hơn rất nhiều.
"Không có việc gì thì đừng trên ban công, bên ngoài gió lớn!" Tần Dật Hiên nhìn lan can ban công, thấy nên làm thêm một cái hàng rào cao lên.
Tô Noãn rất hiểu chuyển, vừa thấy Tần Dật Hiên như vậy, liền hiểu được hắn suy nghĩ cái gì, cô nói: "Em sẽ không nhảy xuống đâu, bây giờ nhà chỉ còn lại mỗi mình em, em sẽ sống thật tốt.”
Nói đến đây Tô Noãn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cúi đầu xuống, nói: "Làm phiền anh rồi, sau này em sẽ ngoan, anh Tần......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
