Tần Dật Hiên lại gõ cửa thêm hai lần nữa, vẫn không có tiếng đáp trả, Tần Dật Hiên không chờ được nữa, liền đá văng cửa ra, nhìn phòng ngủ trống rỗng, anh bỗng cảm thấy đau đầu.
Giọng nói Tô Noãn có chút vội vàng, đầu bên kia vô cùng huyên náo,dường như nói lời chia tay, lại nghe như có tiếng khóc.
Tần Dật Hiên vừa nghe, dần dần bình tĩnh lại, giọng nói cũng bình tĩnh rất nhiều:”Ừ, em cẩn thận một chút, ăn xong rồi…”
Tần Dật Hiên còn chưa nói xong, đầu dây bên kia đã vội vàng nói bye bye, sau đó cúp điện thoại, Tần Dật Hiên nghe thấy tiêng tút tút phát ra từ điện thoại, có chút ngỡ ngàng.
Say khi Tô Noãn đến ở cùng đây là lần đầu tiên Tô Noãn cắt đứt điện thoại của anh.
Tần Dật Hiên cau mày lắc đàu, vươn tay day trán, không biết có phải đêm qua uống quá nhiều không, mà bây giờ vô cùng đau đầu.
Tâm tư Tần Dật Hiên vô cùng phiền chán, dứt khoát bỏ lại chuyện cửa công ty, ngồi ở phòng khách, nhìn căn phòng trống rỗng, cảm thấy có chút cô đơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


