Tần Dật Hiên sau khi ra khỏi viện, cũng chưa rời khỏi thành phố này ngay, mà đi dạo một chút chỗ ở hồi trước của ba mẹ Tô Song Song ở vùng lân cận.
Nơi này bây giờ đã bị phá dỡ đi nơi khác, hắn tìm không ra những dấu ấn ngày xưa, Tần Dật Hiên nhìn thấy này một mảng kiến trúc, đột nhiên nở nụ cười, cuối cùng cười ra cả nước mắt, có lẽ hắn và Tô Song Song cũng giống như mảng kiến trúc đó, rốt cuộc không thể trở về được.
Hắn ngồi ở trong xe, trong ánh mắt lại hiện về những kí ức, hắn nhắm mắt lại, đột nhiên nhớ lại, hắn rốt cuộc đã yêu Tô Song Song từ khi nào.
Năm đó Tần Dật Hiên từ viện tới Tô gia, không hề thoải mái, tuy còn nhỏ nhưng lại là một đứa trẻ vô cùng kiên cường của Tần gia.
Ba mẹ của Tô Song Song bình thường khá bận, một tháng ở cùng thấy hắn mặc dù luôn ngoan ngoãn, ít nói nhưng cũng rất khéo léo, lúc bọn họ bận, đều nhờ hắn chăm sóc cho Tô Song Song.
Tần Dật Hiên lần đầu tiên nhìn thấy Tô Song Song, rất không thích, ở đâu ra một con bé bánh bao xấu xí như thế này chứ, hắn ngồi ở bên cạnh, cúi đầu nhìn Tô Song Song, hận không thể trực tiếp đá cô ra ngoài.
Đợi cho đến khi Tô Song Song hơi lớn một chút đã có thể chạy nhảy được, cô lúc nào cũng theo sau Tần Dật Hiên, mỗi ngày đều ngọt ngào gọi: "Anh! Anh!"
Tần Dật Hiên hút điếu thuốc, khói thuốc, làm hắn ho vài tiếng, một lúc sau nước mắt đã tràn đầy, lúc này mới ngừng ho.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
