Chiến Hâm lúc đầu còn không được tự nhiên nhưng thấy Ôn Noãn vui vẻ như thế, tâm trạng cũng nhẹ nhõm theo, lúc cô buông tay ra, Ôn Noãn lại đưa bàn tay to lớn của mình, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Nhâm Trạch cũng chưa từng nghĩ đến Chiến Hâm lại phản ứng như vậy, hắn nhíu mày, vô cùng nghiêm túc nói: "Hâm Nhi, cho dù em không chấp nhận tôi, cũng đừng tìm bừa một người để đối phó như vậy, em phải chịu trách nhiệm với cậu ta đấy."
"Con mắt nào của anh thấy tôi đang đối phó, anh ấy so với anh không tốt hơn sao? Trẻ tuổi! Rất tốt với tôi! Cái quan trọng chính là anh ấy chưa kết hôn, cũng chưa có con! Càng chưa có......"
Chiến Hâm nói được một nửa thì dừng lại, nghĩ về chuyện của mười năm trước, cô ta lại cảm thấy nhục nhã.
"Hâm Nhi, anh biết em vẫn còn để bụng chuyện 10 năm trước, anh biết năm đó là em chịu oan ức, bây giờ đã trở về rồi, anh sai rồi!"
Nhâm Trạch nói cực kỳ chân thành, hai mắt hơi đỏ, Chiến Hâm vừa mới kiên định thì lại có chút dao động, Ôn Noãn cảm giác được Chiến Hâm đang bị dao động, cầm tay cô chặt hơn.
Chiến Hâm lập tức lấy lại tinh thần, liếc mắt nhìn Nhâm Trạch một cái, giọng nói đột nhiên nhẹ đi rất nhiều: "Chuyện năm đó là quá khứ rồi thì hãy để nó là quá khứ đi, Nhâm Trạch, tôi buông bỏ rồi, anh đi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

