Chiến Hâm không biết phải hình dung tâm tình của mình bây giờ là gì nữa, chỉ cảm thấy máu toàn thân như muốn đi tới đầu, để đầu cô căng thẳng, con mắt đỏ hoe.
Người đàn ông vừa đi từ phòng bệnh ra lúc này cũng xoay người nhìn qua, khi thấy là Chiến Hâm thì cũng hơi sững sờ nhưng cũng không bất ngờ, mà là nở một nụ cười ấm áp y như mười năm trước.
Thế nhưng Chiến Hâm lại lui lại về sau nửa bước, khi có người đỡ cô từ phía sau thì có mới ý thức được hành động của mình xấu hổ như thế nào.
“Lần này anh về là vì em, Hâm, em vẫn khỏe chứ?” Nụ cười của người đàn ông này vẫn dịu dàng như vậy, thế nhưng ở trong mắt của Chiến Hâm thì nụ cười này lại cực kỳ… kinh khủng.
“Rất tốt, cuộc sống của tôi rất thoải mái, nếu như anh không có chuyện khác thì tôi sẽ đi thăm bệnh nhân của mình.” Chiến Hâm nói, đi qua hắn rồi đi tới phòng bệnh.
Người đàn ông này vẫn đi theo cô, cười cười mà nói: “Là quản lý đại sảnh của công ty em sao? Cậu ấy đúng là người tốt, đã cứu được con gái anh! Anh muốn vào trong khách sạn của em ở để xem có thể gặp em hay không…”
Chỉ có vài bước đường mà Chiến Hâm đã hiểu chuyện gì xảy ra, hắn vì cô mà về nước, ở trong khách sạn của cô, con gái hắn không cẩn thận ngã xuống được Ôn Noãn cứu, sau đó hắn đưa Ôn Noãn tới bệnh viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

