Khi nghe câu hỏi của Chiến Hâm thì Ôn Noãn chỉ cười tủm tỉm, ngửa mặt lên nói một câu ngu ngốc: “Nếu như tôi bị đuổi việc thì sẽ không thể gặp được cô nữa!”
“…” Chiến Hâm cảm thấy trái tim của mình đang đập rất nhanh, giống như đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mình vậy, cô vội vàng xoay người lại, không nhìn vào ánh mắt Ôn Noãn nữa.
Chiến Hâm như bị quỷ thần sai khiến nói ra một câu: “Nếu như cậu vì tôi mà bị đuổi việc thì cậu có thể tới công ty của tôi làm việc.”
Chiến Hâm cảm thấy chắc mình đã bị hạ bùa gì đó rồi, nếu không thì làm sao có thể nói những lời như vậy, đó chính là lấy việc công làm việc tư, thế nhưng đã nói ra rồi không thể thu lại được, nên cô chỉ có thể chấp nhận.
“Được!” Ôn Noãn cười vui vẻ, gật đầu thật mạnh, Chiến Hâm nhìn vậy cũng rất vui vẻ.
Hình như trong cuộc đời này, vẫn chưa có ai bởi vì quyết định của cô mà vui vẻ như vậy.
“Vậy cậu hãy dưỡng thương cho tốt đi, sau đó tới làm việc!” Chiến Hâm luôn cảm giác cậu ta là một đứa trẻ to xác, cô cũng không biết có phải là do mình già rồi, thiên chức làm mẹ bộc phát mà nói nhiều với một người không thân cũng chẳng quen nhiều lời dịu dàngnhư vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

