Ôn Noãn vừa nghe liền cảm thấy hơi sửng sốt, ngay sau đó lên tiếng lại nở nụ cười, Chiến Hâm nhìn thấy ý cười hồn nhiên trên mặt cậu, liền cảm thấy không cần phải tức giận nữa.
Cô ngượng ngùng lại ngồi xuống, nghe Ôn Noãn nói: “Tôi không phải là nghi ngờ cô, vừa nãy chỉ là lo lắng điện thoại của cô bị rơi mất thôi!”
Những lời của Ôn Noãn rất chững chạc, Chiến Hâm phát hiện ra bản thân trách nhầm cậu, càng cảm thấy có lỗi, chỉ là cô rất ít nói xin lỗi người khác, mở miệng, mất nửa ngày cũng không thể nào nói ra được, nên đành thôi không nói nữa.
“Nếu cậu không còn chuyện gì thì thôi tôi đi nhé, tôi sẽ gọi đồ ăn ngoài cho cậu, lát nữa người ta sẽ giao tới, ăn xong cậu có thể ngủ một giấc, sáng mai có chỗ nào khó chịu thì gọi điện thoại cho tôi nhé.”
Chiến Hâm vừa nói liền đứng dậy, nhìn thoáng qua Ôn Noãn, thấy cậu sau khi biết cô là tổng tài của tập đoàn triển lãm rồi cũng không lừa cô, cô cảm thấy rất có cảm tình với người đàn ông luôn cười vui tươi thoải mái này.
“Được! Cảm ơn cô!” Ôn Noãn cười, Chiến Hâm chỉ cảm thấy tên nhóc này đang ngại ngùng, vì mỗi lần gặp cô mặt đều hồng hồng.
“Được rồi, vậy tôi đi đây!” Chiến Hâm vẫn rất có cảm tình với cậu, hơn nữa cô rất duối lý, cô rất hiếm khi dùng thái độ hoà nhã như vậy nói chuyện.
Chiến Hâm vừa vào trong xe, cầm điện thoại lên, mở ra xem, liền nhận được tin nhắn, là số của người lạ, cô do dự một chút rồi mới mở, sau khi đọc xong, ánh mắt cũng trở nên ấm áp hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

