Mặc dù bề ngoài Tô Mộ vẫn tỏ vẻ nghiêm túc nhưng lúc cùng Tô Song Song trò chuyện thì chân tay cứ vung loạn xạ cả lên, lát sau còn để cả chân lên ghế sofa để nói chuyện với Tô Song Song.
"Mẹ!" Bánh Bao ôm con mèo nhỏ bằng bông đi xuống từ trên lầu hai, vừa mới ngủ dậy, vẫn còn mơ mơ màng màng, đưa bàn tay nhỏ mũm mĩm rụi mắt, rất đáng yêu.
Tô Song Song ngay lập tức hiểu ra vấn đề, liếc mắt, nói: "Cái này, Bánh bao là đặt theo tên em, còn Màn Thầu thì đặt theo tên anh, mỗi người một đứa, được không?"
Tần Mặc không có ý kiến gì, nếu như Tô Song Song muốn, thì hai đứa có đặt tên theo họ của cô cũng không thành vấn đề, bởi vì sau này Bánh Bao và Màn Thầu còn có thêm nhiều em trai và em gái nữa.
"Ừ." Tần Mặc lên tiếng, Tô Song Song không còn gì để nói nữa, Tô Mộ lại vươn tay ôm Bánh Bao.
"Hai ngươi này lát nữa lại ân ái bây giờ, mau, Bánh Bao, mẹ là mẹ nuôi của con! Con muốn cái gì, mẹ nuôi sẽ đi mua cho con ngay lập tức!" Tô Mộ nhìn Tiểu Bánh Bao, thật ra cũng không biết nên nói cái gì.
Tô Song Song lôi Bánh Bao lại, trêu chọc nói: "Bánh Bao cô ấy là mẹ nuôi của con, hai ngày nay Bánh Bao rất thích chơi búp bê Miêu Miêu phiên bản giới hạn, nghe nói phải xếp hàng cả ngày trời, thật tốt vậy cậu đi mua cho nó đi."
"Được! Hai ta cùng đi nhé!" Tô Mộ đùa đùa Bánh Bao, trong lòng rất vui vẻ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
