Hôm nay Tô Song Song có hơi buồn bực, bởi vì cục cưng của cô, Tô Dục Tú, đã đánh nhau với bạn, còn đánh con nhà người ta gãy hết cả răng.
Cô vừa mới từ nhà trẻ về, nhìn thấy đứa nhỏ bị đánh gãy răng kia, vẻ mặt của người mẹ đứa trẻ đó vô cùng tức giận mà nhưng mà không thấy nói năng gì, cô ta giống như là đang bị ai ức hiếp vậy, cho nên tâm trạng bây giờ của cô không được tốt.
Cô đứng đối diện với Tô Dục Tú, mặt Tô Dục Tú hơi sưng đỏ, tuy trong lòng cũng thấy xót nhưng cũng không thể bình tĩnh mà nói chuyện nhẹ nhàng được.
Lúc này phòng khách chỉ còn lại hai người họ, Tô Song Song đi tới ôm Tô Dục Tú, để thằng bé ngồi lên ghế sô pha, ai ngờ vừa lúc Tô Song Song buông tay ra, tiểu tử này ngay lập tức nhảy xuống sô pha, lại ra đứng ở chỗ cũ.
Tô Song Song không nói gì, trong lòng cũng có chút tức giận, nhưng nghĩ rằng bảo bối nhà mình nhất định không phải là đứa trẻ đánh nhau tùy tiện, cô ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Tô Dục Tú, kiên nhẫn hỏi: "Dục Tú, rốt cuộc làm sao vậy? Sao con lại đánh bạn đấy?"
Tô Dục Tú chỉ vào Bánh Bao, dáng vẻ không dược tự nhiên, nhưng ánh mắt lại tràn đầy lo lắng nhìn Tô Song Song, rốt cục cũng chịu mở miệng: "Nó dám thơm Bánh Bao!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
