Tần Mặc không muốn cho Tô Song Song đi nhưng nếu không cho cô đi bọn họ phải lo lắng rất nhiều nhưng anh biết rõ tính cách của Tô Song Song, không để cô đi, cô nhất định sẽ cảm thấy không được thoải mái.
Tần Mặc đã phải cân nhắc, cuối cùng thì vẫn quyết định cho Tô Song Song đi. Lúc ở trên xe, Tần Mặc còn cố ý dặn Tô Song Song, chỉ sợ cô không kiềm chế được.
"Song Song, lát nữa bất luận xảy ra chuyện gì, em đều phải ở bên cạnh anh, nếu hắn thật sự muốn nhảy xuống vách núi, bốn phía vẫn còn có đội cứu hộ."
Trong lòng Tô Song Song rất rối loạn, tình cảm đối với Âu Dương Minh rất phức tạp, ngày trước cô và hắn ta đều là những người bạn tốt, hắn làm tổn thương cô cũng là bởi vì trong người hắn ta hình thành hai nhân cách, cho nên Tô Song Song cũng không trách hắn.
"A Mặc, anh nói xem nếu em không đi, anh ta sẽ không sao đúng không? Sẽ không nhảy xuống vách núi? Vậy em phải quay về thôi, nếu anh ta nhìn thấy em, trái lại lại nhày xuống đó, thì em phải làm sao?"
Tô Song Song càng nghĩ càng rối loạn, cấu vào tay, không kiểm soát được đã tự cấu vào tay mình, Tần Mặc lập tức bắt lấy tay cô, nắm chặt lấy tay của cô, hơi hơi dùng sức.
"Không sao, có anh đi cùng em." Tần Mặc nói xong mở cửa xe, vừa đẫn Tô Song Song đi về phía trước vừa nói: “Anh ta nói, nhân cách thật sự của Âu Dương Minh không thể chống đỡ được bao lâu nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
