Sáng sớm hôm sau Tô Song Song tỉnh dậy, cả người cô đã thoải mái hơn nhiều, nhưng trong giây phút cô mở mắt ra lại cảm thấy có gì đó hơi lạ.
“Chào buổi sáng…” Tần Mặc nói xong thì nhẹ nhàng hôn Tô Song Song, cô vẫn chưa hoàn hồn lại, một giây sau anh lại giơ tay ra sờ vào đầu cô, dịu dàng nói: “Ngoan nào, không sợ nữa.”
Tô Song Song càng kinh ngạc vì lời nói của Tần Mặc hơn, cô lập tức giơ tay ra, sờ vào trán anh, lại sờ vào trán mình, sau đó thì khó hiểu lầm bầm: “Không nóng mà!”
“…” Khuôn mặt đang dịu dàng của Tần Mặc liền khôi phục lại vẻ mặt không biểu cảm như lúc trước, anh chống người dậy, mang vẻ ghét bỏ nhìn Tô Song Song, cảm thấy mình ở đây để dỗ dành cô thật là đàn gảy tai trâu mà!
Tô Song Song cũng dậy theo, cô bị ánh mắt ai oán của Tần Mặc làm cho khó hiểu, cô đang định cúi đầu hỏi anh, lại đột nhiên nhớ đến việc Tần Dật Hiên vẫn còn ở trong bệnh viện.
Tô Song Song lập tức nắm cánh tay của Tần Mặc, lo lắng hỏi: “A Mặc, hôm qua anh ấy đã tỉnh chưa? Chúng ta đến bệnh viện ngay đi, đúng rồi! Em còn phải chuẩn bị cháo cho anh ấy nữa, anh ấy có thể ăn cháo được chưa?”
Những câu hỏi liên tiếp này đã thể hiện sự quan tâm của Tô Song Song đối với Tần Dật Hiên, đương nhiên là Tần Mặc sẽ không vui, anh cúi đầu nhìn Tô Song Song giương nanh múa vuốt đi mặc quần áo, anh lại im lặng mím môi, rõ ràng là tâm trạng rất tệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

