Trong giây phút Tần Mặc quỳ xuống, Tô Dục Tú trừng to hai mắt, nãy giờ cậu vẫn ngoan ngoãn im lặng lại kinh ngạc la lên một tiếng, trong lòng đứa bé chưa bao giờ nghĩ một người đàn ông lợi hại như vậy sẽ quỳ xuống vì bọn họ.
Trong lòng Tô Dục Tú cực kì chấn động, cậu mím chặt môi, không nói một lời, thế nhưng trong đôi mắt rất giống Tần Mặc lại lóe lên tia sáng.
“Ha ha! Tần Mặc anh cũng có ngày hôm nay, thực là hiếm thấy!” Chiến Bảo Nhi đột nhiên nở nụ cười, sau khi cười xong, cô ta dùng tay mình chỉ vào Tô Dục Tú và Bánh Bao, đột nhiên trở nên tức giận.
Chiến Bảo Nhi trừng mắt, cười lạnh nhìn Tần Mặc, giống như đang xem một câu chuyện cười vậy, lần đầu tiên cô ta có cảm giác hơn người, cảm giác này làm cô ta lâng lâng.
“Không thể nào! Tần Mặc anh cứ quỳ ở đây đi!” Chiến Bảo Nhi nói xong, dùng ánh mắt ác độc nhìn ra cửa, hét lên: “Tô Song Song đâu! Tô Song Song ở đâu rồi?”
“Mấy người đều đến hết cả rồi, sao cô ta không đến được chứ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

