Tần Mặc và Tô Song Song chạy đến bên ngoài nhà kho bỏ hoang ở vùng ngoại ô, ngay lập tức cho người bao vây toàn bộ nhà kho, Tô Song Song đang định mở cửa xe bước xuống, Tần Mặc kéo cô lại, nhẹ giọng nói: “Coi chừng rút dây động rừng.”
Tô Song Song hơi sửng sốt rồi mới phản ứng lại, vội vàng gật đầu, không động đậy gì nữa mà đứng đó với vẻ kinh hồn bạt vía, một lúc sau, Tô Song Song bỗng nhiên ngẩng đầu, đặt hết tất cả hy vọng của mình lên người Tần Mặc.
Tần Mặc quay đầu lại nhìn đèn sáng trong nhà kho, nắm chặt bàn tay của Tô Song Song, cúi đầu, sau đó dùng hai tay mình nâng gò má của cô, chân thành nói: “Song Song, em ở lại đây trước đi, anh qua đó xem sao.”
“Có chuyện gì vậy?” Chiến Hâm tức giận hỏi Tần Mặc, Tần Mặc lại đẩy Tô Song Song vào lồng ngực của Chiến Hâm, nghiêm túc nói: “Chăm sóc cô ấy, đừng để cô ấy làm loạn!”
Tần Mặc nói xong thì quay đầu nhìn thoáng qua Tô Song Song, đi nhanh về phía nhà kho, người của anh đã bao vây xung quanh, anh cúi đầu thương lượng điều gì đó với vệ sĩ.
Chiến lão gia nhìn thoáng qua Tô Song Song, thấy Chiến Hâm không nói gì cả thì bảo người đi về phía Tần Mặc, bọn họ tụ tập lại với nhau, không dám làm điều gì kinh động đến người ở bên trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
