Sắc mặt của Chiến Bảo Nhi hơi trắng, cô biết chuyện này sẽ không giấu được lâu nhưng mà bây giờ đang có sự ủng hộ của ông nội nên cô không cam lòng mà buông tay.
Chiến Bảo Nhi gật đầu: “Còn phải đợi vài tháng nữa.”
“Vậy thì hãy chờ mấy tháng sau rồi nói tiếp, để đứa bé lại, các người có thể đi về rồi.” Tần Mặc giống như là chuyện không liên quan tới mình, lạnh lùng nói.
Chiến lão gia bị biểu tình khinh thường và ngạo mạn của Tần Mặc chọc giận, gầm lên: “Tần Mặc, tên nhóc con, để Song Song ở lại, ngươi cút đi!”
“Oa! Mẹ!” Nghe thấy tiếng hét của Chiến lão gia tử thì Bánh Bao choàng tỉnh, khi Tô Song Song nghe thấy tiếng khóc của Bánh Bao thì không lo lắng gì nữa mà chạy tới, ôm Bánh Bao vào lòng.
Khi Bánh Bao được Tô Song Song ôm lấy thì nó lại mơ màng mà ngủ tiếp, mút ngón tay, nhìn cực kì đáng yêu.
Tô Song Song nhìn lại Chiến lão gia, thở dài, cô biết cơ thể ông không tốt, không còn nhiều thời gian, cũng không muốn cãi nhau với ông nhưng cô nhìn thoáng qua Tô Dục Tú đang trong tay họ thì lại không nhịn được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
