Tô Song Song nhìn đồng hồ trên tay, cô không biết nên cảm động hay khó chịu nữa, nhưng cuối cùng cô cũng không muốn nghĩ nhiều về điều này nữa.
Lúc này Tô Song Song chỉ muốn ôm chặt lấy Tần mặc sau đó cứ dính bên người Tần Mặc để bù đắp bốn năm mất mát này.
“Bánh Bao và Màn Thầu đều là con của anh sao?” Tần Mặc ôm Tô Song Song, rất hài lòng khi cô dính lấy hắn, hắn cũng không nỡ buông cô ra, kể cả lúc hỏi cũng đều không buông.
“Song Song…” Tần Mặc nói nhỏ, lại ôm chặt cô hơn, hai người yên lặng, bầu không khí còn dịu dàng hơn lúc nãy.
Chỉ là hôm nay không có chuyện tốt, hai người mới ôm một lúc thì có tiếng ồn ào từ bên ngoài truyền tới, Tần Mặc vừa nhìn qua thì thấy cửa bị đẩy ra, Bạch Tiêu bị đẩy vào, hơi lảo đảo rồi mới đứng vững được cơ thể.
Bạch Tiêu đứng thẳng, lạnh lùng nói: “Đưa đứa bé đây! Chiến Hâm ngươi muốn ăn đòn sao!”
Tô Song Song nghe thấy tên Chiến Hâm liền từ trong ngực Tần Mặc thò đầu ra, chỉ thấy đi vào không chỉ mình Chiến Hâm mà còn có Chiến Bảo Nhi và vài người anh họ nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
