Tần Mặc thấy Âu Dương Văn Nhân không bình thường, theo bản năng định kéo Tô Song Song lại, ai biết Âu Dương Văn Nhân còn nhanh hơn cả Tần Mặc, đã kéo Tô Song Song về phía hắn rồi.
Tô Song Song hơi sững sờ, chưa kịp phản ứng đã bị Âu Dương Văn Nhân tóm lấy tóc, khống chế.
Trong lòng Tô Song Song càng ngẩn ngơ, tại vì cô luôn xem Âu Dương Văn Nhân là người thân và bạn bè của mình, lại không nghĩ tới trong bốn năm qua cô luôn sống trong những lời nói dối, mà mục đích của hắn thì cô cũng có thể đoán được, nếu không có thù với Tần Mặc thì là có thù với Chiến gia.
“Song Song! Âu Dương Văn Nhân, anh buông cô ấy ra!” Tần Mặc đưa tay ra muốn kéo Tô Song Song lại, nhưng mà tốc độ tay của Âu Dương Văn Nhân càng nhanh hơn, khi vừa tóm được tóc của Tô Song Song thì hắn dùng một tay khác đưa con dao lên kề vào cổ Tô Song Song.
Tô Song Song cảm thấy hơi lạnh trên cổ nhưng cũng không lạnh bằng lòng cô, cô cảm thấy mình rất ngu xuẩn khi xem người lừa gạt mình bốn năm là người thân.
Sau khi Tô Song Song giận dữ thì cô tỉnh táo lại, cắn răng hỏi: “Âu Dương Văn Nhân, có phải anh đã lừa gạt em ngay từ lúc đầu không?”
Mặc dù khuôn mặt của Âu Dương Văn Nhân hung ác nhưng trái tim lại đau đớn, tay đang cầm dao hơi run rẩy làm cổ Tô Song Song hiện lên một đường máu.
Không cần nói tới Tô Song Song, tất cả mọi người đang đứng ở đây đều bị biến cố bất thình lình này làm cho hoảng sợ, ngây người một chỗ, bảo vệ là người phản ứng đầu tiên nhưng Âu Dương Văn Nhân có con tin trong tay thì họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chỉ trong chốc lát, không khí trong giáo đường từ hạnh phúc trở thành khẩn trương, Tần Mặc cũng tỉnh táo lại, thấy vết máu trên cổ Tô Song Song càng ngày càng nhiều nên cũng không dám nói thêm cái gì nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
