“Nếu không có ai phản đối thì tôi…”
Mục sư còn chưa nói hết, cửa liền “ầm” một tiếng bị đá văng ra, mọi người quay đầu nhìn lại, Tô Song Song ngẩn người khi nhìn thấy Tần Mặc đứng ngoài cửa, tóc tai hỗn loạn, trên mặt dính chút bụi, thoạt nhìn trông rất thảm hại.
Tô Song Song biết tính cách của Tần Mặc, anh có thể nói ra được những lời này, chứng tỏ anh đã tìm thấy chứng cơ có thể chứng mình được chuyện này. Cô đang muốn mở miệng, Âu Dương Văn Nhân lại hơi dùng sức nắm chặt tay Tô Song Song.
Hắn hạ giọng: “Song Song, chỉ một lần này thôi, anh không đợi được nữa rồi.”
Trong nháy mắt Tô Song Song nói không ra lời, trái tim cô vẫn đập nhanh như cũ, đập nhanh đến mức sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Giờ khắc này trong đầu Tô Dong Song vô cùng hỗn loạn, nếu Tần Mặc nói ra chân tướng cái chết của ba mẹ cô không liên quan gì đến anh, vậy bốn năm nay cô bỏ đi có nghĩa lý gì?
Lúc này Tần Mặc đã đi tới, anh nhìn Tô Song Song, ánh mắt hơi ửng đỏ, gằn từng chữ một nói: “Năm đó anh kiểm tra ô tô, quả thực là không có vấn đề gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

