Bánh bao đứng bên cạnh không biết làm thế nào, Tô Dục Tú bình tĩnh hơn vươn bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt tóc Tô Song Song giống như mẹ vẫn thường vuốt tóc bé, ra dáng người lớn nói: “Con sẽ lớn nhanh lên một chút, không bao giờ để bất kỳ ai bắt nạt mẹ nữa.”
Vốn dĩ Tô Song Song có thể nhịn không khóc nhưng nghe được những lời nói ấm áp của con trai, cô cảm thấy có chút tủi thân, cô vươn tay xoa xoa mắt của mình, lau sạch nước mắt, sau đó cố gắng nở nụ cười.
“Đi thôi! Chúng ta về…” Tô Song Song đứng dậy, kéo tay hai bảo bối của cô, đang muốn nói là về nhà, đột nhiên phát hiện bản thân cô cũng không có nhà để về.
Tô Dục Tú hình như hiểu rõ băn khoăn của Tô Song Song, lôi tay Tô Song Song nhỏ giọng nói: “Mẹ chúng ta đi tìm cha nuôi đi.”
Tô Song Song kéo tay hai đứa bé đi không xa, liền nghe thấy tiếng còi xe, cô theo bản năng quay đầu lại, liền thấy Âu Dương Văn Nhân bước xuống khỏi xe, tiến về phía cô. Khuôn mặt hắn vẫn tái nhợt.
“Song Song, Bánh Bao, Dục Tú!” Âu Dương Văn Nhân cười đi về phía bọn họ, xoay người cười dịu dàng ôm lấy Bánh Bao, tay kia thì vuốt đầu Dục Tú.
Tô Dục Tú luôn im lặng, không nói gì cả, Tô Song Song thực ra cảm thấy có chút xấu hổ, cầm tay Tô Dục Tú một lúc lâu sau mới nói: “Văn Nhân, đêm nay có lẽ em phải ở nhờ nhà anh một đêm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
