Buổi tối, Tần Mặc cũng không tới tìm Tô Song Song. Cả đêm Tô Song Song ngủ không thể nào yên giấc, mãi đến khi trời gần sáng cô mới ngủ được. Ngay khi chuông báo thức kêu lên, cô giật mình tỉnh giấc.
Tuy rằng Tô Song Song cảm thấy bản thân không cần phải sợ sệt như vậy, nhưng mà tính nết cam chịu của cô khi bị Tần Mặc nô dịch giống như ngấm vào tận xương tuỷ, không thể thay đổi. Cô lặng lẽ đi ra ngoài cũng không nhìn thấy Tần Mặc, cũng không thấy có ai đi theo cô cả, lúc này cô mới có thể hoàn toàn thở nhẹ ra một hơi.
Tô Song Song vội vàng lái xe tới tiệm ảnh đã hẹn trước với Âu Dương Văn Nhân. Đợi đến khi Tô Song Song đến nơi, xuống xe liền nhìn thấy Âu Dương Văn Nhân đang đứng chờ ở cửa.
Dáng người của hắn vẫn cao lớn như trước nhưng sắc mặt lại tái nhợt không giọt máu, hắn mặc áo cộc tay lộ ra cổ tay còn quấn băng gạc nhìn thấy được cả vết máu.
Tô Song Song thở phào nhẹ nhõm, điều chỉnh tốt cảm xúc của bản thân, nở nụ cười tươi đi về phía Âu Dương Văn Nhân.
Lúc này, có một chiếc xe, nhìn không quá đặc biệt, đỗ cách đó không xa, Tần Mặc quay đầu liền nhìn thấy Tô Song Song cười tươi đi về phía Âu Dương Văn Nhân, anh nhếch môi mỏng, trong nháy mắt liền trầm mặc.
Bạch Tiêu ngồi bên cạnh Tần Mặc, tất nhiên cũng nhìn thấy cảnh này, lập tức nổi giận, anh dùng sức đập xuống ghế ngồi, còn tức giận hơn cả Tần Mặc quát lớn: “Họ đang định làm gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
