Sáng sớm hôm sau Tô Song Song quay đầu nhìn qua lồng ngực trần trụi bên cạnh mình, cực kì hối hận, thế nhưng những gì có thể làm đều đã làm rồi, cô cũng không thể già mồm cãi láo được.
Tần Mặc khẽ ừ một tiếng, cũng đứng dậy, trên người anh cũng chẳng mặc gì cả, vừa đi là thấy hết, Tô Song Song vừa thấy được thì trái tim vốn đã bình tĩnh lại nhanh chóng nhảy lên, cô vội vàng nhìn sang hướng khác, thế nhưng cô vẫn không nhịn được mà nuốt nước miếng một cái, che giấu nhịp tim vội vã của mình.
“Nó đã ở phòng bên cạnh rồi, bây giờ em có thể đến xem, lúc xế chiều anh sẽ cho người đưa bọn nhỏ đến nhà trẻ.” Tần Mặc nói xong thì cũng mặc quần áo xong, đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Song Song vừa nghe thì lập tức chạy đến phòng kế bên, khi cô nhìn thấy Bánh Bao đang ngủ say thì suýt chút nữa liền khóc.
Tô Song Song mới đi ra ngoài, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại dưới lầu vang lên, cô không để ý nhưng đột nhiên nghe được Tần Mặc gầm lên một cách giận dữ: “Cô ấy không ở đây!”
Tô Song Song lập tức dựng thẳng lỗ tai mình lên, Tần Mặc nói câu cô ấy không ở đây, tám phần là chỉ cô, cô lập tức lật đật xuống lầu.
“Tìm em?” Tô Song Song lập tức sáp lại gần, Tần Mặc nhìn thoáng qua cô, trong mắt là lửa giận, lập tức cúp điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
