Tô Song Song vừa nghe Tần Mặc nói, sắc mặt của cô lập tức trở nên trắng bệch nhưng với tình huống như bây giờ thì cô chẳng còn cách nào phản bác được, chỉ có thể ôm chặt Tô Dục Tú, lo lắng Tần Mặc sẽ kích thích Dục Tú, cô liền nghĩ biện pháp để đổi chủ đề: “Màn Thầu có nhớ mẹ không?”
Động tác này lại làm cho Tô Song Song cực kì vui vẻ, cô cười ngọt ngào, Tô Song Song vội vàng cúi đầu cọ vào khuôn mặt nhỏ của Tô Dục Tú: “Mẹ biết mẹ biết! Bảo bối nhỏ của mẹ đó! Chắc là nhớ muốn chết đúng không!”
Tần Mặc thấy Tô Dục Tú và Tô Song Song thân mật như vậy, mới có một ngày không gặp mà Tô Song Song đã nhớ tên nhóc không biết từ đâu xuất hiện này rồi, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu.
Khuôn mặt của anh càng âm u hơn, nhíu mày, hình như muốn thể hiện sự tồn tại của mình, anh lạnh lùng trào phúng một câu: “Thì ra em còn có tim đó, còn biết nhớ người khác nữa.”
Lần này đến lượt Tô Song Song không biết nói gì, đối với việc Tần Mặc cứ vô cớ gây rối như vậy, cô định không thèm phản ứng.
Tô Song Song và Tô Dục Tú không phản ứng Tần Mặc, Chiến Bảo Nhi ngồi ở trước đó lại không yên lòng, cô ta cảm thấy đây là một cơ hội đả kích Tô Song Song.
Cô ta quay đầu lại mỉm cười nhìn Tô Song Song rồi nói: “Song Song, đây là con nhà ai thế! Không giống cô cho lắm!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
