Bánh Bao giơ tay xoa xoa ánh mắt đỏ hoe, thực ra khóc tới mức hơi mệt rồi, cổ họng lại hơi dát, liền ngã vào trong lòng Tần Mặc, ngủ thiếp đi.
Tần Mặc ôm bé ngồi trên sofa, bảo mẫu ở bên cạnh muốn đón Bánh Bao về, Tần Mặc lại lắc lắc đầu.
Hắn cúi đầu xuống nhìn Bánh Bao, cảm xúc trong lòng rất mềm mại, ấm áp của bốn năm qua cảm giác dường như theo bé con này trở về vậy, lòng Tần Mặc dần dần dịu dàng trở lại.
Tần Mặc rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Tiêu, vừa nhìn liền thấy giấy giám định DNA, còn chưa kịp xem, liền nhìn Bạch Tiêu thở dài nói: “Làm sao có thể không phải là con cậu chứ? Đôi mắt đó giống đến vậy cơ mà!”
Tần Mặc vừa nghe thấy, đôi lông mày mới giãn ra lại cau lại, anh vội vàng lật đi lật lại xem giấy giám định DNA.
Lúc nhìn thấy Tô Dục Tú và Bánh Bao thật sự không phải con của anh, trong nháy mắt anh cầm giấy giám định DNA, nghiến răng nghiến lợi nói: “Làm sao có thể chứ!”
Thực ra lúc Bạch Tiêu biết kết quả cũng tràn đầy vẻ không tin nhưng kết quả giám định viết rất rõ ràng trên đó, anh ta không thể không tin, vì vậy mới đi điều tra một chút.
“Cái này… mẹ đẻ của Âu Dương Văn Nhân, ánh mắt cũng giống với anh… Bánh Bao có khi nào giống bà ấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
