“Tôi gọi bác sĩ giúp anh…” Tô Song Song còn chưa nói xong, Tần Mặc đã ho khan dữ dội, bụm tay che miệng, trong chốc lát đã ho ra máu.
Tô Song Song sợ hãi phát hoảng, không nói được thêm câu gì, cẩn thận dỡ Tần Mặc dậy, tay vừa chạm vào người anh, đã cảm thấy nóng hầm hập.
Tô Song Song lập tức nhớ ra, Tần Mặc lúc trước sốt cao cũng bị mắc viêm phổi, có thể hệ miễn dịch bị suy giảm. Cô vội vàng làm sơ cứu, đỡ Tần Mặc dậy, cởi lỏng của Tần Mặc ra.
Tô Song Song nhìn một lúc, trước kia cô vẫn hay chuẩn bị những thuốc hay dùng. Cô vội vàng xem xét, phát hiện hạn sử dụng vẫn còn mới, hơi bất ngờ, có điều cô cũng không có thời gian suy nghĩ nữa, không dám kéo dài thêm, cầm thuốc hạ sốt, rồi đi lấy nước cho Tần Mặc.
Chờ Tần Mặc uống thuốc xong, Tô Song Song vẫn chưa yên tâm, đi vào toilet bưng một chậu nước lạnh ra, lau người hạ nhiệt cho Tần Mặc.
Đầu Tần Mặc vô cùng choáng váng, sau lần bị viêm phổi trước, anh cũng không chăm sóc tốt bản thân, thỉnh thoảng lại bị sốt cao, tối hôm qua đứng ở ngoài cả đêm, hôm nay trở nên như vậy cũng không có gì làm lạ.
Anh khép hờ mắt, nhìn Tô Song Song bận bịu chạy đi chạy lại, thân nhiệt trong người dần dần hạ xuống, thần trí cũng càng ngày càng minh mẫn nhưng trong lòng càng ngày càng phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
