“Anh nói cho em biết, nếu em không gả cho anh, anh sẽ chết cho em xem!” Âu Dương Văn Nhân vừa nói liền cầm kim tiêm chích vào tay mình, máu theo kim tiêm bắn túng tóe ra.
Ánh mắt của Tô Song Song liền dừng lại nhìn trên miệng viết thương trên ngực của Âu Dương Văn Nhân, mắt nhìn thấy vải lụa trắng càng ngày càng đỏ, sợ tới mức nói không nên lời.
“Song Song, anh rất nghiêm túc đó! Lần này trong họa có phúc, anh thật sự, thật sự, thật sự không thể không có em!” Âu Dương Văn Nhân vì quá kích động nên đôi mắt hơi đỏ lên.
Tô Song Song với Âu Dương Văn Nhân quen nhau bốn năm nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy hắn ta kích động như vậy, rất muốn cự tuyệt nhưng Tô Song Song vẫn không thể nào nói ra, sợ lại kích động tới Âu Dương Văn Nhân, hắn ta làm chuyện gì đó quá khích.
“Văn Nhân, chuyện này đợi vết thương của anh lành lại rồi hẵng nói có được không? Chuyện đó… Dục Tú vẫn đang ở bên chị họ của tôi, tôi đi đón thằng bé về đã…”
Tô Song Song nói rồi muốn xoay người đi nhưng Âu Dương Văn Nhân lại không hề buông tay cô ra, cứ như vậy nhìn Tô Song Song nửa ngày, hắn ta cũng không có ý thỏa hiệp.
Tô Song Song bắt đầu giận rồi, hiện giờ cô rất lo lắng cho Dục Tú, sợ Chiến Hâm sẽ đưa bé về nhà họ Chiến, vậy cô thật sự không thể đưa thằng bé về rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
