Âu Dương Văn Nhân nói hai câu rồi đứng dậy đi ra ngoài, chờ hắn ta lái xe đến chỗ ngoài góc rẽ nhà Chiến gia, lúc dừng lại thì trong chớp mắt có ít nhất mười chiếc xe ngừng sau xe của hắn ta.
Hắn ta vừa mở cửa bước xuống, người của mười chiếc xe cũng xuống theo. Người cầm đầu đi đến Âu bên cạnh Dương Văn Nhân, cúi đầu cung kính hỏi một câu: "Đại thiếu gia, thật sự tấn công sao?"
"Ừ, chủ yếu là mang Tô Song Song ra, hai đứa trẻ kia cứ mặc kệ đi! Tôi đi trước, các người tuỳ lúc xông đi vào, nhất định phải mang người ra."
Âu Dương Văn Nhân nói xong đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, quay đầu nhìn người dẫn đầu nói một câu: "Nói cho Tần Mặc chưa?"
Người dẫn đầu sửng sốt một phen, lắc lắc đầu, Âu Dương Văn Nhân nhíu mày, khẽ quát một tiếng: "Vô dụng! Không phải tôi nói tôi vừa đến thì thông báo cho Tần Mặc chuyện Tô Song Song bị Chiến gia bắt đi sao?"
Lúc này trong hai mắt màu xanh ngọc của Âu Dương Văn Nhân lộ ra sự tức giận, cả khuôn mặt cũng căng cứng, khí thế ép người, lộ ra vẻ tối tăm khó nói lên lời, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Dạ!" Người dẫn đầu cúi đầu, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
