“Chuyện của Chiến gia, cô nhớ để ý kĩ.” Tần Mặc cảnh cáo một câu, cô gái này lập tức gật gật đầu, còn muốn nói gì đó, ngoài cửa lập tức truyền đến một giọng nói
“Tiểu Tần Tần, tôi phát hiện ra một chuyện vô cùng quan trọng!” Bạch Tiêu xong rồi đi nhanh vào, vừa nhìn thấy cô gái này, đánh giá trên dưới một chút, trong mắt lộ ra vẻ ghét bỏ.
Lời nói của bạch Tiêu đổi chủ đề, bất mãn nói với Tần Mặc: “Tại sao cậu vẫn ở cùng chỗ với cô ta? Nếu để Nhị Manh Hóa nhìn thấy thì làm sao bây giờ?”
Bạch Tiêu nhắc tới Tô Song Song, lập tức nhớ ra Tô Song Song đang ở bên cạnh người đàn ông khác, nhíu mày bực tức.
Anh than thở một câu: “Thôi, hai người các cậu không ai để cho tôi bớt lo cả! Tất cả đều làm khổ tôi, khi nào mới có thể yên tĩnh được một chút đây! Tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa đấy.”
Chiến Bảo Nhi không cam lòng cắn môi, nghĩ nghĩ có Bạch Tiêu ở đây cô ta không thể chiếm được lợi lộc gì cả, cũng không phản bác nữa.
Cô ta tỏ vẻ như bản thân bị uất ức lắm nhìn về phía Tần Mặc, nhỏ giọng nói: “Tần tổng, tôi đi trước đây, ngài yên tâm, tin tức của Chiến Gia, tôi nhất định sẽ báo cho ngài đầu tiên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
