Tô Song Song nhìn sơ qua bản gốc của tranh vẽ, cô đã hơn một năm không vẽ truyện tranh rồi, nếu làm tất cả công việc hậu kỳ, tính toán đâu ra đấy thì ba ngày cũng khó có thể làm xong.
“Song Song, rốt cục là em làm sao vậy? Em nói thật với anh đi!” Giọng của Âu Dương Văn Nhân trong nháy mắt liền trầm xuống. Tô Song Song rất hiếm khi nghe thấy anh nói như vậy, nghĩ nghĩ một chút liền giải thích.
“Cái này… Tần Mặc nhờ em giúp anh ấy làm hậu kỳ truyện tranh, coi như là cám ơn anh ấy đã nuôi mèo của em suốt bốn năm quá.” Tô Song Song nói xong, bản thân cô cũng cảm thấy quá vớ vẩn rồi.
Âu Dương Văn Nhân lại im lặng, một lát sau, anh mới mở miệng nói: “Buổi tối gọi điện thoại cho anh, anh sẽ đi đón em.”
Tô Song Song sợ Âu Dương Văn Nhân nói cô ngốc nhưng hắn ta không nói gì cả, cô nhẹ nhàng thở ra, vỗ vỗ ngực, đáp lại một tiếng, cúp điện thoại.
Cô lật đi lật lại tranh vẽ trên tay, nên tính toán chia tay với Tần Mặc sớm một chút, nghĩ vậy Tô Song Song giống như có chút hi vọng.
Cô đang muốn đứng dậy, liền thấy Tần Mặc ôm Tứ gia thoải mái bước vào, lạnh lùng lườm cô một cái rồi ngồi ở một cái ghế dựa trong phòng bếp, gõ gõ cái bàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
