Lúc Tô Song Song trở về, Bánh Bao và Màn Thầu đã ngủ, cô che mặt của mình nhìn xung quanh thấy không có ai thì mới nhẹ nhàng thở ra.
Lấy lại tinh thần hai mắt Tô Song Song liền nổi giận, trợn tròn lên nhìn Âu Dương Văn Nhân, quát: “Anh làm gì vậy! Không biết là sẽ dọa cho người ta sợ muốn chết à!”
Âu Dương Văn Nhân đang muốn xin lỗi, liền nhìn thấy vết sưng đỏ trên mặt Tô Song Song, ngay lập tức giữ chặt tay cô lại lôi tới chỗ ánh đèn chiếu sáng nhất.
Ánh sáng bất ngờ khiến cho Tô Song Song không mở được hai mắt, cô lập tức nhắm mắt lại, dãy dụa theo bản năng. Lúc này Tô Song Song cũng nhớ tới vết thương trên mặt, muốn vươn tay ra chắn lại nhưng hai tay lại bị Âu Dương Văn Nhân tóm được.
Âu Dương Văn Nhân dễ dàng túm được hai tay Tô Song Song, đặt về phía sau lưng cô, một tay giữ chặt lấy, còn tay kia thì nắm láy cằm Tô Song Song, mặt đưa tới gần mặt Tô Song Song, tự mình kiểm tra vết thương.
Tô Song Song cảm thấy có một luồng hơi nóng phả qua, cơ thể bởi vì quá khẩn trương mà cứng lại. Cô sợ hãi mở to hai mắt, liền thấy Âu Dương Văn Nhân ở ngay trước mặt, cuống tới mức suýt nữa thét lên chói tai.
Lực chú ý của Âu Dương Văn Nhân đều tập trung trên mặt Tô Song Song, cảm giác đầu Tô Song Song lui mạnh về phía sau, hắn ta lộ vẻ không vừa lòng, dùng sức xiết chặt cằm Tô Song Song.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
