Bạch Tiêu bị hai người bảo vệ cao lớn mời ra ngoài thì vẫn tức giận quay đầu nhìn về phía Tô Song Song hét lớn: “Tô Song Song, anh đã nhìn nhầm em rồi! Em trở về làm gì hả! Em là đồ sao chổi!”
Cơ thể Tô Song Song run rẩy, cô cắn môi, trong lòng rất khó chịu, đột nhiên có một bàn tay vỗ nhè nhẹ vào vai cô.
“Song Song, nếu em muốn chấm dứt những chuyện đã xảy ra trong quá khứ thì đừng gặp lại bọn họ nữa, bởi vì bọn họ nói gì thì em cũng là người đuối lý mà thôi.” Âu Dương Văn Nhân vừa nói vừa đưa cô vào nhà.
Bây giờ lòng Tô Song Song đã loạn hết cả lên, Âu Dương Văn Nhân đưa cô vào nhà, cô mới lấy lại tinh thần vội bước về phía trước, tránh sự an ủi của Âu Dương Văn Nhân.
Cô xoay người, nhìn Âu Dương Văn Nhân cười xin lỗi: “Hôm nay thật sự cảm ơn anh, tôi cũng không muốn anh bị vướng trong chuyện này nữa, chỉ là tôi không biết nên làm gì cả.”
“Không có gì.” Âu Dương Văn Nhân thấy Tô Song Song lo lắng như vậy, nghĩ lại giờ không phải là lúc thích hợp để thổ lộ nên chỉ nói với cô: “Em đi ngủ đi, ngày mai đừng quên đưa hai đứa bé tới nhà trẻ.”
“À? Ừ nhỉ!” Tô Song Song cũng sắp quên chuyện này rồi, gật đầu vội chạy lên trên lầu.
Tô Song Song tới sáng mới ngủ được, đang mơ màng thì lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô cầm lấy di động nhấn nút nghe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
