Tô Song Song đỡ Âu Dương Văn Nhân vào thang máy. Âu Dương Văn Nhân lắc đầu, hắn ta vẫy tay ý bảo Tô Song Song không cần đỡ.
“Văn Nhân, anh không sao chứ? Tôi đưa anh đi bệnh viện nhé?” Tô Song Song thấy sắc mặt Âu Dương Văn Nhân trắng bệch, một tay ôm bụng thì lo lắng hỏi.
“Anh không sao! Song Song, em không sao chứ?” Âu Dương Văn Nhân nhìn chiếc áo khoác trên người Tô Song Song hỏi, Tô Song Song giờ mới nhớ tới chuyện lúc nãy, do dự một lúc rồi cũng lắc đầu.
Thật ra trong lòng Tô Song Song đã rối như tơ vò, cô rất hiểu Tần Mặc, anh nói một thì không nói hai, anh đã nói không ly hôn thì chắc chắn sẽ không ly hôn với cô, hơn nữa anh đã biết chuyện hai đứa bé, Tô Song Song lo lắng xoa xoa tay.
Đột nhiên Tô Song Song nghĩ ra chuyện gì nên vội quay đầu: “Văn Nhân! Anh giúp tôi một chuyện được không, Bánh Bao và Màn Thầu... tôi muốn nói là, tôi sẽ nói bọn trẻ là con của tôi và anh với mọi người, được không?”
Tô Song Song rất sợ Âu Dương Văn Nhân từ chối, cô cúi đầu không dám nhìn hắn ta, hai tay càng chà xát vào nhau mạnh hơn.
“Không phải chuyện này chúng ta đã bàn trước rồi sao? Bọn trẻ là con của anh, yên tâm, anh nhất định sẽ giúp em!” Âu Dương Văn Nhân vươn tay, hơi do dự một lúc rồi cũng nhẹ nhàng vuốt tóc Tô Song Song.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
