Tô Song Song hét to, rồi ngồi xuống sàn, cô co rúm người lại theo bản năng. Bóng tối xung quanh giống như một chiếc lưới vô hình nhốt cô lại.
Tô Song Song chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng. Kể từ bốn năm trước, cô chưa từng ở trong bóng tối lâu như vậy nên cô nghĩ mình đã quên đi ký ức đáng sợ đó.
Tô Song Song mở mắt ra, gầm nhẹ: “Thả tôi ra!” Vừa nói cô vừa đẩy Tần Mặc.
Tần Mặc chưa từng nghĩ Tô Song Song sẽ đẩy anh ra trong lúc này, nên không kịp phản ứng đã bị cô đẩy ngã ngồi trên sàn. Bỗng chốc anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tô Song Song vẫn rất sợ, không biết là do nhớ tới những chuyện không vui trong quá khứ hay là nghĩ tới hiện tại. Trong bóng tối, cô vốn đã cảm thấy cổ họng ngứa rát, bây giờ lại càng thêm ngứa, không nhịn được cúi đầu nôn khan.
Tần Mặc nghe thấy tiếng cô nôn khan thì vội phản ứng lại, muốn kéo cô nhưng lại bị Tô Song Song siết chặt tay, Tần Mặc cau mày, anh biết Tô Song Song đang nghĩ tới vụ tai nạn năm đó.
Anh mở đèn pin điện thoại di động ra, Tô Song Song nhìn thấy ánh sáng thì ngẩng đầu nhìn, lúc này mới nhớ ra mình cũng có điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

