Tô Song Song nhìn Tần Mặc đang ở trong xe, hơi do dự, bốn năm không gặp nhau nên tình cảm của cô và Tần Mặc rất phức tạp. Cô muốn gặp Tần Mặc nhưng cô cũng sợ khi gặp lại anh.
Cô bồi hồi một lúc lâu mới lên xe, nhưng cô không ngồi ở tay lái phụ mà xuống hàng sau ngồi, Tần Mặc nhìn Tô Song Song qua kính chiếu hậu, ánh mắt lạnh lùng làm Tô Song Song rụt cổ lại.
Tần Mặc không nói thêm gì, có lẽ là khó chịu nên khi đạp chân ga dùng lực mạnh làm cả xe phóng đi rất nhanh, cả người Tô Song Song ngã ra sau, suýt nữa thì ngã sấp xuống.
Khi cô sắp ngã thì Tần Mặc giảm tốc độ của xe xuống, Tô Song Song vội vàng ngồi đàng hoàng, cũng không nói chuyện làm không khí trong xe rất kỳ lạ.
Chỉ trong vòng mười mấy phút nhưng Tô Song Song lại cảm thấy đã qua một thế kỷ vậy, tới khi xe vừa dừng lại thì Tô Song Song muốn mở cửa ra ngoài, nhưng chỉ hơi động thì cô bỗng phát hiện cả người mình cứng ngắc lại.
Cô hơi lúng túng lay người một cách chậm rãi, cả người cứng ngắc mở cửa xe ra, vừa bước xuống thì gió lạnh của đêm mùa hè thổi tới, Tô Song Song chỉ cảm thấy người hơi lạnh nên theo bản năng quấn chặt lấy áo khoác của Âu Dương Văn Nhân đang ở trên người mình.
Tô Song Song hít mạnh một hơi, ngọn lửa nhỏ trong lòng lúc này bắt đầu cháy rừng rực.
Cô vừa muốn vươn tay ra tóm lấy cổ áo của Tần Mặc thì lại lấy Tần Mặc đang cởi áo vest của mình ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
