Âu Dương Văn Nhân gật đầu, dìu cô ra ngoài, khi đi ngang qua Tần Mặc thì mắt cũng không nháy một cái, giống như là không nhìn thấy người trước mặt vậy.
Tô Song Song lại vội vàng cúi đầu xuống. Mặc dù cảm thấy mình nên ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới nhưng mà khi đi tới gần Tần Mặc thì cô lại cúi đầu xuống, không dám nhìn vào Tần Mặc.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Tô Song Song lại cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng, cô quay đầu lại theo bản năng thì chỉ thấy một bên mặt của Tần Mặc.
“Đã đau bụng lại còn uống nước lạnh?” Âu Dương Văn Nhân nói vừa gọi phục vụ lấy một cốc nước ấm. Nước ấm được mang lên thì Âu Dương Văn Nhân đưa vào trong tay Tô Song Song.
Tô Song Song lập tức cảm nhận được nhiệt độ ấm áp, sự thấp thỏm trong lòng hơi giảm xuống, cô nghĩ nghĩ rồi tươi cười với Âu Dương Văn Nhân.
Tô Song Song uống một hớp, nước ấm theo cổ họng chảy xuống làm cô thấy dễ chịu, giọng nói cũng trở nên bình thường: “Văn Nhân, tôi tốt hơn nhiều rồi, anh cứ đi nói chuyện với mọi người đi, tôi ở đây nghỉ một lát rồi đi tới khu ăn uống, anh không cần lo lắng cho tôi.”
Âu Dương Văn Nhân liếc qua bên cạnh một chút, mặc dù không muốn nhưng vẫn đứng dậy, cười cười và dặn dò cô một câu: “Có chuyện gì thì hãy gọi điện cho anh, lúc sau anh sẽ tới khu ăn uống đón em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
