Tô Song Song nghe xong thì có hơi khó xử, cô quan sát Âu Dương Văn Nhân, hắn ta vốn là con lai nên rất đẹp trai, nụ cười lại ấm áp hiền lành, chắc hẳn là một người tốt bụng, nếu có người nhờ giúp đỡ chắc hắn ta cũng sẽ không từ chối
Loại đàn ông này sẽ rất nguy hiểm nếu rơi vào trong đám phụ nữ, cô nghĩ tới mục đích khi tới chỗ này của mình thì vỗ vỗ ngực, muốn giúp người thì giúp tới cùng nhé!
Sau đó, Tô Song Song mới ý thức được hành vi của mình hung hãn như thế nào, vội vàng nhìn xung quanh, thấy không có ai thì cô mới nhẹ nhàng cười: “Không có vấn đề gì, mấy chuyện nhỏ này mà không giúp được thì đâu xứng đáng là anh em.”
Âu Dương Văn Nhân nghe Tô Song Song nói vậy thì hơi lảo đảo, mang theo cô đi tới hội trường nhưng trong lúc bước đi thì hắn ta nghĩ tới những chuyện xảy ra hồi nhỏ nên nụ cười trên mặt có hơi cô đơn.
Lúc Âu Dương Văn Nhân đi vào thì đã không cònsớm rồi, trong buổi tiệc có tốp năm tốp ba đứng với nhau chuyện trò vui vẻ, có vẻ họ không nhận ra Âu Dương Văn Nhân thế nhưng vẫn bị một đôi nam thanh nữ tú này thu hút. Ánh mắt của mọi người trong buổi tiệc đều hướng về phía bọn họ khiến cho Tô Song Song cảm thấy có chút dễ chịu.
Chủ nhân của buổi tiệc đương nhiên là biết Âu Dương Văn Nhân, hình như còn có quan hệ rất tốt. Thấy hắn ta mang theo bạn gái đi tới thì vội vàng đi ra đón, mỉm cười nói: “Âu Dương, cậu đã tới rồi sao? Tôi còn tưởng không mời được ngươi nữa nha. Ba mẹ cậu vẫn khoẻ chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
