Âu Dương Văn Nhân biết Tô Song Song sẽ không do dự mà đáp ứng, chẳng qua cô như vậy ngược lại lại khiến hắn càng khó chịu hơn.
Hắn cố nặn ra nụ cười tươi, lúc này có chút cứng ngắc, Âu Dương Văn Nhân cũng nhận ra bản thân cười quá cứng ngắc rồi, liền quay đầu đi giả bộ như đang uống nước.
"Không đâu, em đi mở màn thôi, còn lại chỉ cần ăn là được." Âu Dương Văn Nhân nghĩ tới tính cách tham ăn của Tô Song Song, trong lòng cảm thấy ấm áp, lại không kiềm chế được cười khẽ.
Tô Song Song vốn còn đang rất nghiêm túc, vừa nghe thấy những lời này lập tức xù lông, cô đặt đồ ăn vào trong thùng, quay đầu lại trừng mắt nhìn Âu Dương Văn Nhân, bất mãn lầm bầm: "Đồ ăn anh tự làm đi!"
"Nghe nói tất cả những món ăn trong buổi tiệc rượu đều nhập khẩu nguyên liệu từ nước ngoài về, các món bánh và tráng miệng ngọt cũng toàn do những đầu bếp nổi danh cả nước đích thân làm, mỗi món đều vô cùng đặc biệt, nguyên liệu..."
Tô Song Song vừa thấy Bánh Bao nhà mình với công hiệu trị bệnh hiệu quả, tâm trạng nháy mắt đã tốt hơn không ít, vẻ ngượng ngùng do khi nãy mới bị Âu Dương Văn Nhân trêu chọc cũng biến mất không còn nữa.
Cô hơi ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang với Bánh Bao, cười tươi như hoa, đang muốn ôm Bánh Bao lên liền nghe thấy Bánh Bao phồng má, giọng trẻ con non nớt vang lên: "Mẹ là người tham ăn sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
