Cho nên trong nội tâm Tô Song Song rất bất an, cô hiểu được nếu Tô Dục Tú thật sự nghe thấy được đoạn đối thoại của cô và Âu Dương Văn Nhân thì chắc chắn sẽ hiểu được ý tứ trong đó.
Cô vội vã thu tay về, chà xát tay mình, sau đó quay sang cười với Tô Dục Tú, lập tức đứng dậy hỏi: "Dục Tú à, có cần mẹ đẩy cho con hay không?"
"Không cần, nếu mẹ không có gì để nói thì chúng ta quay về, lát nữa em gái tỉnh lại không thấy mẹ sẽ khóc đấy." Tô Dục Tú vừa nói vừa quay đầu liếc nhìn Tô Song Song.
Trái tim bé nhỏ của Tô Song Song không hiểu sao lại run lên nhè nhẹ, vẫn cảm thấy hẳn con trai mình đã nghe được cuộc nói chuyện khi nãy, chút lý trí cuối cùng còn sót lại của cô lập tức bị đả kích đã tiêu tan hết cả.
Tô Dục Tú ngừng lại một chút, thấy Tô Song Song không tính nói gì liền trực tiếp nhảy xuống bàn đu dây, đi về hướng vào trong biệt thự. Tô Song Song thấy vậy lập tức kéo cánh tay bé nhỏ kia lại.
Hai mắt Tô Song Song chớp chớp, trong lòng nhanh chóng ra quyết định, rốt cuộc là nói thật hay nói dối đây! Trong một giây suy nghĩ này, dưới cái nhìn soi mói của Tô Dục Tú, Tô Song Song đã ra quyết định nhanh lần đầu tiên trong hai mươi tư năm cuộc đời mình.
"Thật ra cha con đã mất ký ức, đã quên mất mẹ, mẹ đau lòng mới rời khỏi quê hương, hiện giờ mẹ đã quên người đó, người đó cũng đã tìm được tình yêu đích thực, chúng ta ly hôn là chuyện tất cả đều vui vẻ! Đúng! Chuyện chính là như vậy!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
