Tô Song Song đi theo Âu Dương Văn Nhân tới căn nhà ở khu vực ngoại thành của hắn, khi Tô Song Song xuống xe liền nhìn thấy độc một tòa biệt thự nhỏ thì hai mắt cong cong lập tức trừng lớn trợn tròn, chớp mắt mấy lần mới kịp phản ứng.
Cô quay đầu nhìn Âu Dương Văn Nhân đang mỗi tay ôm một đứa trẻ, không kiềm chế được trêu chọc một câu: "Anh là phú nhị đại keo kiệt nhất rồi!"
"Chỉ huy, ngài cảm thấy thế nào?" Tô Song Song ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn gương mặt của Tô Dục Tú, vui vẻ trêu chọc con trai mình.
Tô Dục Tú hơi nhíu mày hơi gật đầu, quay đầu liếc nhìn Tô Song Song đang cười mặt mày híp lại, dường như có chút bất mãn, nói một câu: "Mẹ, mẹ có thể đừng ngây thơ như vậy có được không."
"..." Tô Song Song lập tức cảm thấy đã phải chịu đòn bạo kích một trăm điểm đến từ chính con trai mình, cô mím môi tỏ vẻ uất ức.
Tô Dục Tú thấy Tô Song Song mếu máo liền thở dài, duỗi bàn tay nhỏ bé có chút thịt vỗ lên bả vai Tô Song Song, không tiếp tục nhìn Tô Song Song nữa, bộ dạng tỏ vẻ thẹn thùng nói: "Nhưng mẹ của con đáng yêu nhất."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
