Ba năm sau, ngày mùa hạ.
Trong sân bay, Tô Song Song mặc chiếc áo gió màu vàng nhạt, mái tóc uốn lọn to thay thế cho mái tóc thẳng, thành thục hơn trước kia, mỗi một bước đi liền khiến mái tóc dài phiêu dật, ngập tràn vẻ quyến rũ mị hoặc.
Trong ngực cô ôm một bé gái mềm mại, đứa bé có chút mập mạp, bề ngoài ngốc nghếch, nhưng đôi mắt xếch lại khiến bé con thêm chút quyến rũ, hiện giờ chỉ nhìn một cái cũng đủ để biết rằng khi bé con này trưởng thành sẽ là một mỹ nhân nhỏ như thế nào.
"..." Tô Song Song vươn tay nhéo gò má bé gái, bất đắc dĩ nói: "Bánh Bao, không phải đã nói với con rồi sao? Đó là cha nuôi, không phải cha con mà!"
Bánh Bao vòng hai tay lên cổ Tô Song Song, giọng nói non nớt chậm rãi vang lên: "Nhưng mà cha nuôi nói Bánh Bao có thể gọi là cha mà! Các bạn nhỏ khác đều có cha, Bánh Bao cũng muốn có!"
"Được rồi, hiện giờ muốn gọi thì cứ gọi đi, đợi về sau chúng lớn rồi chắc bảo bọn chúng gọi cũng không muốn gọi nữa đâu." Âu Dương Văn Nhân cười đến rung cả hai vai.
Trên vai hắn còn có một bé con khác, gương mặt giống như Bánh Bao, chẳng qua vẻ mặt bé con này vẫn luôn lạnh nhạt, không cười cũng không nói năng gì, luôn tỏ vẻ cao ngạo lạnh lùng xa cách, đôi mắt xếch trên gương mặt càng khiến điều đó trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
