Tô Song Song đến giữa trưa ngày thứ hai mới tỉnh lại, cô vừa tỉnh dậy, còn chưa kịp thấy có đau hay không liền muốn ngồi dậy. Cô vừa động đậy, Âu Dương Văn Nhân túc trực bên người cô lập tức phát hiện, đứng dậy ấn hai vai của cô đè cô nằm trở lại giường.
“Con tôi đâu!”
Khi đó Tô Song Song tuy rằng không nhúc nhích được cũng không nói được, nhưng cô lại nghe được, hai mắt của cô trợn tròn lên nhìn Âu Dương Văn Nhân, dáng vẻ đó giống như nếu hắn dám đụng vào con của mình, liền lập tức liều mạng với hắn.
Âu Dương Văn Nhân chính là lần đầu tiên nhìn thấy Tô Song Song hung dữ như vậy liền sửng sốt một chút, thu một tay về hung hăng gảy trán Tô Song Song một cái.
Tô Song Song lập tức đau đến nheo mắt lại, còn chưa kịp nói cái gì, liền nghe Âu Dương Văn Nhân vô cùng mệt mỏi nói:
“Em rốt cuộc cũng chịu tỉnh lại rồi, đó là con trai và con gái nuôi của tôi, tôi làm sao có thể cam lòng đưa chúng nó đi.”
Thực ra, Tô Song Song cũng biết Âu Dương Văn Nhân sẽ không làm như vậy, thế nhưng cô vẫn không yên tâm, bây giờ nghe thấy chính miệng hắn nói như vậy khiến cô thở phào nhẹ nhõm, vừa thả lỏng liền lập tức cảm thấy vô cùng đau.
Tô Song Song còn chưa hỏi, Âu Dương Văn Nhân liền biết cô đang lo lắng cho bọn nhỏ.
“À…Cảm ơn…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
