Trong bệnh viện, thân hình cao lớn của người đàn ông ngồi bên cạnh giường bệnh, hắn cúi đầu nhìn Tô Song Song nằm ở trên giường, tay lơ lửng giữa không trung không biết đang suy nghĩ gì.
Một lát sau, cửa được cẩn thận từng chút một đẩy ra, một vị bác sĩ có chút lớn tuổi đi vào, theo bản năng liếc nhìn Tô Song Song.
Ông tiến đến bên cạnh người đàn ông nói nhỏ: “Âu Dương thiếu gia, cô ấy không có gì đáng lo ngại. Cô ấy ngất đi chỉ là bởi vì đang mang thai, gần đây có thể là bị kích thích quá lớn, mới dẫn đến thân thể bị suy yếu.”
Người được gọi là Âu Dương thiếu gia nghe xong, quay đầu nhìn vị bác sĩ, bên trong con mắt màu xanh làm lộ ra vẻ kinh ngạc: “Ông nói cô ấy mang thai?” Nói xong, hắn thấy vị bác sĩ gật gật đầu, khóe miệng cong lên, không nhịn được khẽ cười.
“Chuyện này đúng thật là ông trời đang giúp tôi!” Hắn nói xong phất phất tay, ra hiệu cho vị bác sĩ đi ra ngoài. Ngay sau đó hắn đứng dậy, duỗi một ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc trên bụng của Tô Song Song.
Tay hắn sờ sờ qua lại trên bụng của Tô Song Song, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, sau đó hắn cười hỏi Tô Song Song còn đang ngất “Tô Song Song, em nói xem, đứa bé này nên giữ lại hay không đây?”
Âu Dương cúi đầu nhìn lướt qua cái bụng của Tô Song Song, cười nói: “Xem ra tiểu súc sinh này đúng thật là vẫn chưa tới lúc phải chết a. Có điều như vậy cũng tốt, sau này trên tay lại thêm một cái thẻ lợi thế.”
Âu Dương vừa nói ra, Tô Song Song liền mơ mơ màng màng tỉnh lại, tầm nhìn trắng xóa, cô nhớ lại bản thân cuối cùng là tai nạn xe cộ, tai nạn xe cộ bốn chữ này đã trở thành cơn ác mộng của cô, vừa nghĩ tới liền bất giác cả người run lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
