Bạch Tiêu lập tức đá một cước vào tay bảo vệ vẫn chưa kịp phản ứng ở bên cạnh, mắng một câu: "Vừa rồi sao các người không ngăn cậu ấy lại?"
Mắng xong liền cảm thấy mình cũng có điểm khó xử cho người ta, hắn cũng đâu có ngăn được Tần Mặc đâu, còn bảo vệ thì làm sao dám ngăn lại chứ.
"Nhanh lái xe đi, chúng ta đuổi theo cậu ấy."
Bạch Tiêu không cần điều tra cũng biết là Tần Mặc muốn tới địa điểm xảy ra tai nạn kia. Bây giờ hắn chỉ mong khi Tần Mặc nhìn thấy Tô Song Song như vậy, không phát điên lên là tốt lắm rồi.
Bạch Tiêu lên xe, bàn tay đặt ở vô lăng cũng đã run lên bần bật, hắn tức giận nện một quyền xuống tay lái, vươn đầu ra ngoài rống lên một tiếng:
"Ngươi lên đây, lái xe."
Một lúc sau, xe của Tần Dật Hiên đã nhanh chóng phóng đi, Bạch Tiêu ở bên này cũng gấp gáp đuổi theo. Tần Mặc đã sớm không còn thấy dấu vết rồi, xe càng lái càng nhanh, thế nhưng tâm trạng của Bạch Tiêu lại càng ngày càng thấy bất an.
Đột nhiên phía trước phát ra một tiếng "ầm" thật lớn. Bạch Tiêu vốn không sợ trời, không sợ đất mà giờ phút này thân thể lại run lên một cái, hắn vội vàng tiến về phía trước nhìn xem.
Lúc trông thấy chiếc xe quen thuộc đâm vào dải lan can ven đường ở cách đó không xa, Bạch Tiêu liền kéo lấy tay của đội trưởng bảo vệ, gầm lên một tiếng:
"Dừng xe!"
Lúc này, xe của Tần Dật Hiên cũng đã đỗ ở bên cạnh, hai người họ vừa xuống xe, nhìn thấy chiếc xe đang bốc khói, Bạch Tiêu lập tức vọt tới mở cửa xe ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
