Tô Song Song ôm lấy hông của Chiến Hâm, đem đầu chôn ở trước ngực của cô, không chút kiêng kỵ gì khóc lên.
"Khóc đi! Khóc đi! Một lát nữa em muốn ăn cái gì, chị cho người đi, ăn no rồi liền đi ngủ một giấc." Chiến Hâm nói xong liền thở dài. Bình thường cô vẫn nghĩ là Tô Song Song không hiểu chuyện, nhưng mà thật sự thì khi nhìn thấy cô thương tâm khổ sở như vậy, trong lòng so với cô thì lại còn khó chịu hơn.
Bên này, Tần Mặc vừa mới muốn ngủ một lát thì đột nhiên cửa phòng bị đá văng ra, Bạch Tiêu bị đẩy vào trước tiên, ngay sau đó Tần Dật Hiên liền xông vào.
Tần Mặc vừa thấy hắn liền nhíu mày, không muốn để ý đến hắn. Tần Dật Hiên lại không bỏ qua cho Tần Mặc, đi qua, không nói hai lời liền kéo vạt áo của Tần Mặc, đem hắn kéo lại.
Tần Mặc hiếm khi không thấy xuất thủ, hắn bây giờ cảm thấy rất mệt mỏi, cũng lười động tay chân, liền tùy ý để Tần Dật Hiên muốn làm gì thì làm. Bạch Tiêu thấy như vậy nhưng lại không thể không làm gì, đi qua liền kéo Tần Dật Hiên ra.
Tần Dật Hiên cũng không tâm tình cùng Tần Mặc đánh nhau, nhất là đối mặt với một Tần Mặc sống không ra sống chết không ra chết như vậy, thì lại càng không có tâm trạng.
Hắn rút ra một điếu thuốc rồi đốt, hít một hơi hỏi: "Cậu sẽ để cho Song Song quay về Chiến gia?"
Tần Mặc không có lên tiếng, nếu như hắn mạnh mẽ giữ lại Tô Song Song thì sợ rằng cô ấy sẽ lấy cái chết ra bức hắn. Hắn thật sự là không muốn nhìn thấy một màn như vậy, hắn sẽ nổi điên mất, đến lúc đó cũng không biết sẽ làm ra loại chuyện gì đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
