Tô Song Song há miệng, cúi đầu, không nhịn được nước mắt liền chảy ra ngoài. Trong lòng nghĩ rằng chẳng qua chỉ là tạm thời, tạm thời thôi nên liền gật đầu.
Tần Mặc nắm tay Tô Song Song một lúc, một tay khác đưa ra tháo chiếc đồng hồ trên tay Tô Song Song ra, ngay sau đó hắn liên thuận tay ném vào luôn vào trong thùng rác.
Chiếc đồng hồ rơi vào thùng rác phát ra một tiếng uỳnh, trong lòng Tô Song Song cũng theo đó mà run lên một cái. Cô theo bản năng nhìn về phía bên trong thùng rác, muốn đưa tay ra nhặt lại, nhưng cuối cùng vẫn ngăn lại động tác của chính mình.
Hắn đỡ lấy thân thể yếu ớt của Tô Song Song chạy ra ngoài, quay đầu mắng một câu: "Cậu làm trò..."
Bạch Tiêu còn chưa nói hết, tầm mắt liền quét qua cánh tay của Tần Mặc, suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng. Nhìn kỹ lại một chút thì dường như vết thương không phải là quá nghiêm trọng, hắn liền nặng nề thở dài.
"Hai người các cậu không hôm nào khiến mình bớt lo hơn được cả." Bạch Tiêu vội vàng lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại cho người đang canh giữ ở dưới tầng, nói lung tung một hồi liền đem Tô Song Song cùng Tần Mặc đưa đến bệnh viện.
Vết thương trên cổ tay Tô Song Song tương đối nghiêm trọng, nhất định sẽ để lại sẹo. Cô băng bó xong liền lấy lại tinh thần, muốn đi xe Tần Mặc một chút, nhưng mà khi đi tới cửa phòng bệnh thì chân lại không thể bước tiếp nữa.
Vết thương ở cánh tay của Tần Mặc mặc dù không phải ở ví trí quan trọng, nhưng lại không ngừng được máu. Cả người Tần Mặc cũng lộ ra vẻ hết sức mệt mỏi, dựa vào trên giường, nhắm mắt lại không nói lời nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

