Tần Mặc nhất thời vẫn chưa ổn định lại tinh thần sau tin sốc này, đôi tay của anh vỗ về an ủi Tô Song Song gần như sụp đổ, vốn dĩ anh chẳng biết nên nói gì.
“Tô Song Song, em đừng mơ!” Tần Mặc nói xong, trước khi Tô Song lại kích động trở lại, một nhát đập xuống cổ cô, Tô Song Song nhìn lướt qua Tần Mặc trước lúc người cô dần khụy xuống.
Tần Mặc ôm lấy Tô Song Song đi ra ngoài. Anh vừa ra đến cổng, Bạch Tiêu đang ngồi xổm vội vàng đứng dậy, nhìn lướt qua Tô Song Song trong lòng Tần Mặc, không mấy đồng ý với cách làm này của Tần Mặc.
Chỉ là Bạch Tiêu vẫn còn chưa kịp nói gì, Chiến Hâm đã vội vọt lên với tay đòi bế Tô Song Song đi, Tần Mặc nghiêng cười một cái, Chiến Hâm liền ôm hụt vào không khí.
Chiến Hâm biết bản thân không tranh nổi với Tần Mặc, ngoảnh lại nhìn hai tên vệ sĩ ở phía sau, Tần Mặc lập tức ngẩng đầu nhìn Chiến Hâm một cái, mở miệng nói câu nghiêm túc:
“ Nếu cô không sợ tôi phá cái nhà cũ của nhà họ Chiến, thì cô cứ mang cô ấy đi.”
Chiến Hâm bỗng chốc dừng tay lại, cô bị biểu cảm này của Tần Mặc dọa khiếp vì cô cảm thấy Tần Mặc không giống đang đùa, vả lại Tần Mặc cũng không biết đùa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
