Tô Song Song đi về phía trước, Chiến Hâm không hề đuổi theo mà đứng yên tại chỗ, cau mày nhìn Tô Song Song.
Bạch Tiêu cũng không yên tâm, cứ lẽo đẽo đi theo đằng sao Tô Song Song, sợ Chiến Hâm ở bên ngoài giở trò gì, cướp người đi mất.
Chiến Hâm thấy Tô Song Song thật sự không định dừng lại để theo cô trở về nhà thì cảm thấy cô như vậy thật không biết phân biệt phải trái, giọng điệu hơi oán trách: “Song Song, đây có thể là cơ hội ngàn năm có một đó! Bỏ lỡ lần này không biết khi nào tên em mới được viết vào trong gia phả lần nữa đâu!”
Tô Song Song nghe thấy những lời này thì oán hận đối với nhà họ Chiến từ trước tới giờ giống như giọt nước tràn ly, cô dừng bước, ngoảnh đầu nhìn Chiến Hâm, mắt sưng đỏ, dáng vẻ vô cùng chán nản.
“Đối với em, quay về gia phả sớm đã chẳng phải chuyện gì hứng thú nữa rồi, coi như Chiến lão gia có nỗi khổ riêng thì ông có thể tổn thương đến mẹ em như vậy sao?
“Em không thích! Em cũng chẳng mong chờ gì cả!” Tô Song Song nói xong, ánh mắt không chịu khuất phục đi ra ngoài, kỳ vọng của cô dành cho Chiến gia, sớm đã tan biến trong đêm tối sợ hãi đó, sớm đã trở thành oán hận từ khi xương cốt của ba mẹ cô bị chia lìa rồi.
Bạch Tiêu đi đằng sau Tô Song Song, thấy Tô Song Song đang muốn ra ngoài, không nhịn được khuyên một câu: “Nhị Manh Hóa, lát nữa Tần Mặc sẽ tỉnh lại, em mang theo cái này thì có thể đi đâu chứ? Đừng quậy nữa! Trời cũng tối cả rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

