Tần Mặc lập tức định vị vị trí hiện giờ của Tô Song Song, thấy cô đang ở nhà của Bạch Tiêu, lúc này anh mới nhẹ nhàng thở ra một hơi nhưng sau đó sắc mặt vô cùng khó coi.
“Gào cái gì mà gào? Là do tự Nhị Mạnh Hóa muốn tới.”
Tần Mặc thấy giọng nói của Bạch Tiêu không giống như đang đùa, anh không rõ vì sao Tô Song Song lại muốn tìm Bạch Tiêu: “Chăm sóc Tô Song Song cẩn thận cho tôi, bây giờ tôi qua đó ngay.”
Tần Mặc vừa dứt lời liền tắt máy, Bạch Tiêu quay đầu lại nhìn thoáng qua Tô Song Song đang ngủ trên sofa, không biết làm sao, nhỏ giọng nói với Động Phương Nhã: “Tần Mặc đang trên đường tới, làm thế nào bây giờ?”
Đông Phương Nhã nghe thấy vậy thì cũng không có cách nào, cô chắc chắn rằng mũi tiêm này của cô sẽ khiến cho Tô Song Song phải ngủ tới buổi tối, nếu bây giờ bị Tần Mặc đưa về, chỉ sợ đến lúc Tô Song Song tỉnh lại, lại sẽ làm loạn.
“Hay là giấu Tô Song Song đi?” Đông Phương Nhã nói xong nâng Tô Song Song dậy, tỏ ý bảo Bạch Tiểu tới giúp cô.
Bạch Tiêu lắc đầu, tay chỉ vào đồng hồ trên tay Tô Song Song, ảo não nói: “Không được đâu, cô ấy ở đâu Tần Mặc cũng đều biết.”
Đông Phương Nhã cũng ủ rũ, đột nhiên cô lại nghĩ ra một biện pháp nữa: “Anh cho người ngăn anh ấy lại đi, đừng để anh ấy đến đây.”
“Em nghĩ rằng anh thật sự cản được anh ấy sao? Trên tay Tần Mặc có rất nhiều người, bây giờ nhìn thì giống như anh luôn đàn áp anh ấy, thực ra là vì anh ấy muốn được sống những ngày bình ổn với Tô Song Song, nên mới không đánh lại, nếu không anh cũng khó mà đối phó được.”
Nói xong Bạch Tiêu thở dài, than thờ nói: “Nếu thật sự anh ấy muốn đến đây, cho dù phải đập nát nhà anh thì cũng phải vào cho bằng được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
