Đông Phương Nhã vẫn luôn đứng cách đó không xa, thấy hai người Tần Mặc đã đi rồi, để lại Bạch Tiêu ở đây lầm bầm, cô đi đến, cau mày hỏi:
"Anh cần gì phải như thế?"
"Bây giờ không phải hai người kia cũng đang rất tốt sao? Dù sao trước đây công ty cũng là do tôi quản lý, như vậy tôi mới an tâm được, hai người đó trải qua biết bao nhiêu việc cũng rất tự nhiên mà, tốt rồi... tốt rồi..."
Bạch Tiêu không ngừng nói hai từ tốt rồi, vẫn là cái dáng vẻ bất cần đời như thế nhưng lại kiến Đông Phương Nhã cảm thấy thật thê lương, cô ngẫm nghĩ một lát rồi, giơ tay mình ra nắm chặt lấy tay Bạch Tiêu.
Trong ký ức của Đông Phương Nhã, tay Bạch Tiêu chưa bao giờ lạnh đến vậy.
Tô Song Song và Tần Mặc về đến nhà, Tần Mặc xem thời gian, quay đầu nói với Tô Song Song:
"Thời gian không còn nhiều, anh phải đi làm đây."
Tô Song Song không ngờ Tần Mặc còn có khái niệm đi làm đúng giờ, cô gật đầu nhẹ, trong lòng càng ngày càng tò mò, rốt cuộc Tần Mặc đã tìm được công việc gì.
Đợi đến khi Tần Mặc ra ngoài, Tô Song Song mặc một bộ quần áo có mũ, âm thầm chờ Tần Mặc ra ngoài.
Nhưng lại để cho Tô Song Song là một sự bất ngờ, Tần Mặc ấy thế mà không nổi giận, còn đưa tay ra vỗ vỗ đầu từng đứa! Lại còn rất nhẫn nại bế hai đứa nhỏ trong số đó vào trong.
Tô Song Song nấp sau cái cây to, không biết nên diễn tả tâm trạng mình bây giờ ra sao, cô vuốt vuốt mắt mình mãi cho đến khi chắc chắn không nhìn lầm mới xoay người lại, tựa vào phía sau của cái cây to, thật lâu mà vẫn không bình tĩnh nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
