Dưới sự ép buộc của Tần Mặc, Tô Song Song đành nuốt muỗng cháo yêu thương đủ màu sắc này xuống. Vốn dĩ cô tưởng mình sẽ nôn vậy mà cô không ngờ được rằng vị cháo cũng rất ngon.
Cô ăn xong chén thứ nhất lại muốn ăn tiếp chén nữa, xong chén thứ hai lại thêm chén thứ ba, rốt cuộc cứ thế không để lại cho Tần Mặc miếng nào.
Cuối cùng, cảm xúc uất ức của Tô Song Song cũng tan biến đi, nhìn cái nồi trống trơn, ngượng ngùng cười với Tần Mặc, thấy mặt Tần Mặc có hơi đơ ra, đột nhiên Tô Song Song có cảm giác sảng khoái như kiểu đã báo thù xong xuôi.
Tô Song Song mang cái bụng phệ ngồi xuống ghế trong phòng khách, bắt chước lão phật gia mà ngồi im trên ghế salon.
Tô Song Song chơi đến là vui vẻ, quay đầu nhíu mày nhìn Tần Mặc, ánh mắt ngập vẻ oán trách ra chỉ thị:
"Làm... Làm cái gì thế? Anh muốn tạo phản hay sao?"
Tô Song Song mà căng thẳng thì lúc nào cũng nói vấp, nhìn thấy gương mặt đẹp trai càng lúc càng sát đến của Tần Mặc thì lập tức hối hận đến ruột gan cũng xanh mét, cô thật ăn no dửng mỡ mà, đang yên đang lành lại trêu Tần Mặc làm gì không biết.
"Người không phải muốn vi thần hầu hạ người đi ngủ sao? Người muốn vi thần hầu hạ người thế nào đây đây?"
Tần Mặc vừa nói vừa áp sát đến hôn lên trán Tô Song Song một cái, rồi chậm rãi phun ra một chữ:
"Hửm?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
