Cô cảm giác, cảm thấy Tần Mặc cùng Bạch Tiêu đang gạt cô chuyện gì đó. Cô xoa xoa đôi mắt khóc đến sưng mọng, không biết có phải là bởi vì khóc, hay là bởi vì ở bên ngoài bị gió thổi quá lâu hay không, mà đầu của cô đau muốn chết.
"Song Song em không sao chứ?" DieendaanleequuydonnTô Mộ đi tới đã nhìn thấy chân mày Tô Song Song nhíu lại, tựa như đang suy nghĩ chuyện gì vậy.
"Không có gì." Tô Song Song suy nghĩ một chút lại kéo Tô Mộ hướng sang bên cạnh mấy bước. Tô Mộ lập tức khẩn trương, hạ thấp giọng, nhỏ giọng hỏi: "Em đã phát hiện ra chuyện gì sao?"
"Không có, là em muốn hỏi, thoạt nhìn cả em và chị giống như là cái loại người làm hư việc nhiều hơn là thành công hay sao?" Tô Song Song thần thần bí bí hỏi Tô Mộ một câu như vậy. Tô Mộ sửng sốt một chút, một giây kế tiếp khóe miệng co giật một cái, rất không nể mặt Tô Song Song, lầu bầu: "Quả thật."
Tô Song Song vừa nghe thấy, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn ủ rũ cúi đầu, cũng hiểu tại sao Tần Mặc và Bạch Tiêu đã không nói cho cô, một là không muốn làm cho cô phải lo lắng, hai là không tin tưởng ở cô.
"Em làm sao vậy?" Tô Mộ cảm thấy cảm xúc của Tô Song Song không được đúng lắm nhi, liền lấy cùi chỏ đẩy cô một cái. Đôi con ngươi đảo quanh một vòng, sửa lại miệng: "Nói giỡn, mặc dù em làm việc có quá thành thật, nhưng mà lại rất đáng được tín nhiệm."
"Thật không?" Ánh mắt Tô Song Song sáng lên, bất quá trong nháy mắt lại khôi phục lại vẻ xám xịt như trước. Nếu như Tô Mộ mà không nhìn ra có chuyện gì thì như vậy thật không bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
