: Puck - Diễn đàn
Đôi mắt Tô Song Song sưng quá mức, chỉ nhìn liền ê ẩm, cô đưa tay dụi hai mắt của mình, trong một lát, Bạch Tiêu và Chiến Hâm lại đánh nhau.
Tô Song Song nhìn lướt qua bốn phía, thấy người bốn phía chỉ chỉ chỏ chỏ càng ngày càng nhiều, vội vàng xông tới, đứng ở giữa Bạch Tiêu và Chiến Hâm, làm người hòa giải.
“Chị họ, Bạch Tiêu hai người đây là như thế nào, hai người muốn náo loạn cũng đừng náo loạn ở đây!” Tô Song Song hơi tức giận, giọng nói cũng không hữu nghị, lộ ra một chút oán giận.
Đây chính là tang lễ của ông cụ Tần, cho dù bọn họ có nhiều thù hận hơn nữa cũng không thể ở cửa lớn kêu la. Bạch Tiêu cũng ý thức được mình luống cuống, nhìn chung quanh, ngượng ngùng gật đầu.
Bạch Tiêu vừa nghe, hừ lạnh một tiếng, lửa giận mới vừa đè xuống dần dần tăng lên, anh quan sát Chiến Hâm từ trên xuống dưới, khinh bỉ nói: “Tôi sợ cô không chịu nổi!”
“Không có gì chịu…” Chiến Hâm còn chưa nói hết, Tô Song Song cau mày cắt đứt lời cô ấy, “Chị họ, hôm nay là tang lễ ông nội, có chuyện gì chúng ta từ từ nói, có thể đừng gây chuyện như vậy không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
